<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0">
  <channel>
    <title>Gia đình</title>
    <link>http://www.huyphong.com/</link>
    <description>nguyễn trần huy phong</description>
    <language>en-us</language>
    <copyright>huyphong.com</copyright>
    <lastBuildDate>4/20/2026 9:13:57 AM</lastBuildDate>
    <ttl>20</ttl>
         <item>
       <title>Nhật ký cho mỗi ngày </title>
       <link>http://www.huyphong.com/hpc.asp?a=vdn&amp;mdn=69&amp;chude_id=10</link>
       <description>Hôm nay, 15/1, cái đầu lại đau nữa, thật là lạ, lúc trước thì đau nửa đầu, bây giờ thì đau cả đầu rồi. Cái tay sắp khỏi, nhưng cái đầu sao cứ ong ong thế này...</description>
       <datePosted>4/20/2026 9:13:57 AM</datePosted>
     </item>
         <item>
       <title>Thời gian </title>
       <link>http://www.huyphong.com/hpc.asp?a=vdn&amp;mdn=77&amp;chude_id=10</link>
       <description>&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0cm 0cm 0pt&quot;&gt;&lt;?xml:namespace prefix = o /&gt;&lt;o:p&gt;&amp;nbsp;&lt;/o:p&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0cm 0cm 0pt; TEXT-INDENT: 36pt&quot;&gt;Mỗi chúng ta đều có một định mệnh, một kết cục. Một cách khác, chúng ta đều có chung một kết thúc, nhưng để đến đích thì có nhiều cách khác nhau, không ai giống ai cả. Có người nói đến đôi dép còn có số huống gì chúng ta. Có nhiều cách để giải thích cái “số” trong mỗi con người, và hầu chung đều dựa vào một quan điểm nào đó để giải thích, có thể là khoa học, triết học, tôn giáo hay đơn giản chỉ là niềm tin. Và tôi có niềm tin để tin rằng, định mệnh là điều gì đó xa xỉ và hoàn toàn có thể thay đổi được. Cuộc sống không có nhiều cho những chữ nếu và giả định. Cuộc sống là một cuộc chơi không thể thay đổi cho từng quyết định của mình.&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0cm 0cm 0pt&quot;&gt;&lt;SPAN style=&quot;mso-tab-count: 1&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/SPAN&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0cm 0cm 0pt&quot;&gt;&lt;SPAN style=&quot;mso-tab-count: 1&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/SPAN&gt;Thế là anh lại có những ngày hạnh phúc thực sự, những hạnh phúc mà anh từng mơ đến. Thật bình yên khi anh ở bên em, nó rất nhẹ nhàng và ngọt ngào, những ngày tháng mà anh không từng nghĩ đến. Nếu có một câu nào đó để có thể nói yêu em thêm một lần nữa, anh chỉ có thể nói là cảm ơn số phận cho anh lại tìm thấy em. &lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0cm 0cm 0pt&quot;&gt;&lt;o:p&gt;&amp;nbsp;&lt;/o:p&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0cm 0cm 0pt&quot;&gt;Đã lâu rồi anh không viết cho em dòng nào.&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0cm 0cm 0pt&quot;&gt;Đã lâu rồi anh chưa nói lời cảm ơn em.&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0cm 0cm 0pt&quot;&gt;Đã lâu rồi anh không nói rằng anh thấy bình yên khi ở bên em.&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0cm 0cm 0pt&quot;&gt;Đã lâu rồi anh không nói rằng tóc em rất thơm khi em chở anh.&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0cm 0cm 0pt&quot;&gt;Đã lâu rồi anh không nói rằng em rất ngọt ngào.&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0cm 0cm 0pt&quot;&gt;&lt;o:p&gt;&amp;nbsp;&lt;/o:p&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0cm 0cm 0pt&quot;&gt;Nhưng&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0cm 0cm 0pt&quot;&gt;&lt;o:p&gt;&amp;nbsp;&lt;/o:p&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0cm 0cm 0pt&quot;&gt;Từ lâu rồi anh vẫn viết cho em những lời yêu thương ngay trong công việc, xen kẽ những dòng code là những lời chúc em khỏe mạnh và bình yên.&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0cm 0cm 0pt&quot;&gt;Từ lâu rồi, trước khi đi ngủ, anh đều cảm ơn em đã bên anh.&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0cm 0cm 0pt&quot;&gt;Từ lâu rồi anh biết em là chốn anh đi về, những bình yên.&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0cm 0cm 0pt&quot;&gt;Mỗi khi em chở anh lang thang ngoài đường, mái tóc dài của em lại vương vào anh những sợi nhớ thương…nhiều lắm…&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0cm 0cm 0pt&quot;&gt;&lt;o:p&gt;&amp;nbsp;&lt;/o:p&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0cm 0cm 0pt&quot;&gt;Thật vụng về khi viết&lt;SPAN style=&quot;mso-spacerun: yes&quot;&gt;&amp;nbsp; &lt;/SPAN&gt;cho em những dòng này. Nhưng anh tin là em có thể đọc được, hãy để anh được một lần nữa nói: anh yêu em, nhé em.&lt;/P&gt;
&lt;P align=center&gt;&lt;EMBED src=&quot;music/rednex - hold me for a while.wma&quot;&gt;&lt;/P&gt;&lt;/EMBED&gt;</description>
       <datePosted>4/20/2026 9:13:57 AM</datePosted>
     </item>
         <item>
       <title>Những mẩu chuyện ngày xưa </title>
       <link>http://www.huyphong.com/hpc.asp?a=vdn&amp;mdn=98&amp;chude_id=10</link>
       <description>&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0mm 0mm 0pt&quot;&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;STRONG&gt;Knock-out&lt;/STRONG&gt;&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0mm 0mm 0pt&quot;&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;/FONT&gt;&amp;nbsp;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0mm 0mm 0pt&quot;&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Có một lần tôi bị viêm họng, sốt li bì mấy ngày. Đến ngày thứ 3 thì buổi chiều mẹ tôi mua cam về. Cái cảm giác được mẹ ngồi bên bóc cam cho ăn, lại còn kể chuyện nữa, cảm giác cứ lâng lâng thế nào ấy. Rồi tôi tính ngồi dậy hỏi mẹ ở trường mẫu giáo thế nào thì đúng lúc mẹ quay sang, nên tôi bị táng ngay một cái vào lỗ mũi. Chưa kịp định thần thì máu mũi trào ra, thế là mẹ cuống lên. Không hiểu sao kỉ niệm ấy tôi cứ nhớ mãi thế. &lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0mm 0mm 0pt&quot;&gt;&lt;?xml:namespace prefix = o ns = &quot;urn:schemas-microsoft-com:office:office&quot; /&gt;&lt;o:p&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&amp;nbsp;&lt;/FONT&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0mm 0mm 0pt&quot;&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Ngày còn bé, tôi hay bị chảy máu cam. Mỗi lần như thế, mẹ tôi lại đặt tôi nằm ngửa, gác cái gối cao lên. Tôi nằm đó, nhìn lên trần nhà, suy nghĩ mông lung. Chốc chốc tôi lại đưa tay lên mũi xem nó còn chảy không. Cứ mỗi lần cái mũi nó khô khô thì tôi lại đưa tay vào chọc&lt;SPAN style=&quot;mso-spacerun: yes&quot;&gt;&amp;nbsp; &lt;/SPAN&gt;cho nên mãi vẫn chưa dứt. Đến nỗi mẹ tôi phát cáu, mắng cho mấy câu thì lại buồn rười rượi, nằm tủi thân quên cả chọc mũi.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0mm 0mm 0pt&quot;&gt;&lt;o:p&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&amp;nbsp;&lt;/FONT&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0mm 0mm 0pt&quot;&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Rồi tôi lớn lên, suốt tuổi thơ của tôi, tôi chỉ có duy nhất một lần đánh nhau với một thằng bạn cùng lớp. Đó là kết quả của việc nhiều đứa bạn khích bác lẫn nhau để hai đứa choảng nhau. Và khi trọng tài vừa hô: bắt đầu thì trận đấu cũng kết thúc luôn bằng một cú đấm của thằng bạn vào ngay giữa mặt tôi. Máu mũi chảy ra ướt cả cái áo trắng. Thật thảm hại, và tôi biết rằng, sự nghiệp võ sĩ của tôi sẽ chẳng tiếp tục được với một khởi đầu rất chi là thất bại như thế. Và dĩ nhiên, nếu như ngày đó tôi knock-out thằng bạn, thì có lẽ giờ này trước mặt tôi là cái bao cát chứ không phải là cái máy tính…&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;</description>
       <datePosted>4/20/2026 9:13:57 AM</datePosted>
     </item>
         <item>
       <title>Nhà tôi </title>
       <link>http://www.huyphong.com/hpc.asp?a=vdn&amp;mdn=105&amp;chude_id=10</link>
       <description>&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in&quot;&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Đêm qua, trời đổ mưa nhè nhẹ, tôi chỉ biết khi đi ra ngoài mua hộp nhang muỗi. Cái lạnh và ẩm ướt theo tôi từ ngoài đường vào nhà, len qua khe cửa, lùa vào trong cổ áo khiến tôi rùng mình khe khẽ. Kí ức lại ùa về, ngày đó, ngót cũng gần hai chục năm rồi, nhà tôi chuyển nhà từ ngoài thị trấn vào vùng kinh tế mới. Từ một nơi mà muốn có ánh sáng ban đêm chỉ cần bật công tắc đến một nơi mà ánh sáng được tính bằng đèn to, đèn nhỏ, đèn bão và đèn măng-xông. &lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt&quot;&gt;&lt;?xml:namespace prefix = o ns = &quot;urn:schemas-microsoft-com:office:office&quot; /&gt;&lt;o:p&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&amp;nbsp;&lt;/FONT&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in&quot;&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Kể về ngôi nhà mình, kể thế nào bây giờ. Thôi thì bắt đầu từ cái nền. Trên một quả đồi lộng gió, một dãy trường học mọc lên ở lưng chừng và trên đỉnh là một dãy nhà tập thể cho giáo viên. Một đầu là bếp tập thể, mọi người cùng nấu ở đây. Ở giữa là các phòng cho thầy cô, còn đầu kia là cái thư viện, cơ man là sách. Nhưng từ ngày bố tôi xin được quyền làm cái chái dựa vào khu tập thể thì đầu kia dãy nhà là nhà tôi, một cái nhà riêng hẳn hoi nhé. Đến giờ thì tôi không còn nhớ chính xác diện tích nhưng tôi vẫn nhớ nó tuyệt vời lắm. Tôi nói tuyệt vời vì đối với một thằng bé như tôi nó vẫn không đủ rộng, nhưng cũng không quá chật chội vì trong nhà không một diện tích nào bỏ trống cả.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in&quot;&gt;&lt;o:p&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&amp;nbsp;&lt;/FONT&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in&quot;&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Tôi còn nhớ rất rõ, trong nhà chỉ có một cái giường duy nhất là của bố mẹ tôi, được xếp trong cùng, có một tấm màn ri-đô che lại, bên ngoài là bộ bàn ghế để tiếp khách, bếp thì vừa bước vào cửa nhìn sang trái là thấy ngay. Ngoài cửa, bên phải là cái chuồng gà. Thế thì đúng là chật chội thật nhỉ, các bạn có thắc mắc là tôi ngủ ở đâu không. Đến đây thì tôi tiết lộ một bí mật nhé, từ hồi còn bé xíu, tức là hai hay ba tuổi gì đó là tôi đã ra “riêng” rồi, ngủ riêng, không hề sợ hãi, không khóc lóc năn nỉ ngủ chung với ai cả, giờ thì có đấy, nhưng chuyện bây giờ thì để sau nhé. Lúc đó, nhà tôi có cái cũi, đó là một cái hộp bằng gỗ be bé xinh xinh cho những em bé đang tập đi bám vào thành đi loanh quanh. Còn tôi thì đêm về là tôi nằm trong đó, tất nhiên là tôi không thể nào nằm thẳng chân được rồi, tôi nằm cong như con tôm – hồi đó mọi người nói vui thế. Tôi cảm thấy rất tự hào và vui vẻ nằm trong đó ngủ, suốt một thời gian. Ngay từ lúc đó, tôi đã có cảm giác như được chia sẻ cái vất vả với gia đình nên tuyệt nhiên tôi không hề đòi nằm giường hay cái gì đó tương tự. &lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in&quot;&gt;&lt;o:p&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&amp;nbsp;&lt;/FONT&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in&quot;&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Lại nhớ đến ngày đầu tiên chuyển nhà từ thị trấn về nhà mới, trong vùng đó người ta nuôi dê nhiều lắm, lại thả rông. Suốt tháng đầu tiên tôi mất ngủ, vì cứ đêm đêm là nghe tiếng gõ cửa rồi nghe tiếng em bé khóc. Mãi sau này tôi mới biết là bọn dê nó gõ cửa xin ngủ ké, không ai mở cửa bọn nó bèn kêu ầm lên, nhưng kêu giống em bé lắm. Chuyện mà thế thì chẳng có gì phàn nàn cả, điều làm tôi ngạc nhiên là buổi sáng khi mở cửa ra tôi kinh ngạc vì trước cửa có rất nhiều hạt đậu đen (đỗ đen). Nhưng khi tôi gọi bố tôi ra thì bố tôi phì cười: phân dê đấy con ạ. Tôi nghệt mặt ra, thì ra cái bọn hư đốn ấy nó kêu cửa không được thì ị ra ngay trước cửa nhà người ta à. Nhưng tôi đánh giá sai bọn dê ấy, khi tôi cắp cặp đến trường thì còn ngạc nhiên nữa. Số là trường học trong vùng thì vốn không có cửa, đêm đêm bọn dê nó ghé vào nghỉ ngơi và tranh thủ biến các lớp học thành WC cho bọn chúng. Bọn học trò chúng tôi mỗi khi trực nhật lại chạy bẻ cây chổi để dọn nhà vệ sinh cho bọn nó, đúng là cái bọn dê.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;</description>
       <datePosted>4/20/2026 9:13:57 AM</datePosted>
     </item>
         <item>
       <title>Đi chợ với bố </title>
       <link>http://www.huyphong.com/hpc.asp?a=vdn&amp;mdn=125&amp;chude_id=10</link>
       <description>
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in&quot;&gt;&lt;FONT 
face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Dễ đến gần chục năm nay tôi không cùng bố tôi đi 
chợ cùng. Một hôm tôi về nhà, chợt thèm món lưỡi heo hầm vỏ quýt của bố, tôi nài 
nỉ: “Con với bố đi chợ nhé”. “Ok!”. Tôi thích bố tôi “Ok!” lắm, những lúc như 
thế thấy bố tôi oai gì đâu.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in&quot;&gt;&lt;FONT 
face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&lt;/FONT&gt;&amp;nbsp;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in&quot; 
align=center&gt;&lt;IMG src=&quot;inside/upload/2992006/2992006104719.jpg&quot;&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt&quot;&gt;&lt;o:p&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; 
size=3&gt;&amp;nbsp;&lt;/FONT&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in&quot;&gt;&lt;FONT 
face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Chợ Quảng Lập, hay còn gọi là chợ chiều, vẫn thế 
sau bao năm, chỉ có tôi là lớn hẳn ra, béo hẳn ra, còn các bà bán hàng thì chỉ 
già hơn đi tí xíu, vì ngày xưa cũng già rồi. Ka Đơn cũng có chợ, nhưng chủng 
loại hàng hóa không nhiều bằng chợ chiều. Chợ chiều thì dĩ nhiên là bán hàng vào 
buổi chiều rồi. Ngoài ra nó còn gọi để phân biệt với chợ sáng, ở xa hơn, chỉ bán 
vào buổi sáng. Nhưng hình như dạo này chợ sáng bán cả buổi chiều thì phải ,thật 
là cạnh tranh đó mà. Người ta bảo thương trường như chiến trường quả không 
sai…&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt&quot;&gt;&lt;o:p&gt;&lt;FONT face=&quot;Times New Roman&quot; 
size=3&gt;&amp;nbsp;&lt;/FONT&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in&quot;&gt;&lt;FONT 
face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Chiều nay, chợ đông phết, chủ yếu các bà nội trợ 
kiếm tí rau tươi, cá tươi…Chắc các bạn nghĩ ngay: hàng hóa đem từ chợ sáng qua 
bán chợ chiều thì tươi thế quái nào phải không? Nhưng tươi thật, tôi cũng không 
rõ sao lại tươi thế, nhưng thường thì người ta sẽ không thắc mắc nhiều lắm, vì 
ai cũng bận đi làm, tạt sang chợ, mua tí đồ ăn làm bữa tối, mắt mũi cũng kèm 
nhèm, nhìn gì chẳng tươi. Gian hàng có 5 con cá, thì chọn con tươi nhất là thấy 
sung sướng rồi, dù gì cũng là tươi nhất, nhưng so với buổi sáng thì chưa chắc, 
nhỉ?&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in&quot;&gt;&lt;o:p&gt;&lt;FONT 
face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&amp;nbsp;&lt;/FONT&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in&quot;&gt;&lt;FONT 
face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Ái dà, buôn chuyện về cái chợ thì có mà đến tháng 
mười. Xem nào, đầu tiên là tắt máy xe, để đại ngoài đường, ở đây bạn để nguyên 
xe, cả chìa khóa, máy đang nổ và ung dung đi vào chợ cũng không có vấn đề gì. 
Hai bố con bám nhau đi vào những cánh dù lụp xụp mà bên trong đó là cái chợ đấy, 
hàng rau, hàng cá, hàng mắm, món nào cũng có, hà hà.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in&quot;&gt;&lt;o:p&gt;&lt;FONT 
face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&amp;nbsp;&lt;/FONT&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in&quot;&gt;&lt;FONT 
face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Đầu tiên là đi tìm cái lưỡi heo, dù gì cũng là món 
tôi đặt hàng mà. Phải công nhận bố tôi siêu, bao nhiêu cụ đi chợ, nhẵn mặt cả 
cái chợ, à không cả chợ này nhẵn mặt bố tôi chứ nhỉ. Đi ngang qua hàng thịt, 
nghe các bà các ông bán hàng “anh Tân mua thịt em đi”…hehe tôi nóng hết cả mặt, 
bố tôi thì vẫn lạnh như tiền: “hôm nay có lưỡi không?”, “em hết lưỡi rồi, chỉ 
còn mông thôi”…haha, tôi bụm miệng cười, chuyện thật như đùa. Có 5 hàng thì đi 
hết 4, bố tôi đổi món “hay là hôm nay mình ăn tai vậy?”. Tôi hơi buồn tí, chợt 
bảo bố: “còn một hàng nữa, thử xem sao”.&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in&quot;&gt;&lt;o:p&gt;&lt;FONT 
face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&amp;nbsp;&lt;/FONT&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in&quot;&gt;&lt;FONT 
face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Quả nhiên là trời không phụ kẻ tham ăn, hàng cuối 
cùng còn 1 cái lưỡi heo. Tuyệt vời. Tiếp theo là mua các thứ gia vị khác nhau. 
Đảo qua hàng cá, làm luôn 3 con cá chim. Cái con cá to và dẹp dẹp này ngọt thịt 
lắm, ngày tôi còn bé, thỉnh thoảng lại được bố cho chén cái món này, sau này đi 
xa, thỉnh thoảng lên tiếng đòi ăn cá chim. Các bạn nữ cứ bấm nhau cười, thật là 
tệ đó, món cá chim ngọt, chấm với nước mắm chanh tỏi, ngon quên chết, các bạn 
cười cái gì...&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in&quot;&gt;&lt;o:p&gt;&lt;FONT 
face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;&amp;nbsp;&lt;/FONT&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in&quot;&gt;&lt;FONT 
face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Món lưỡi heo hầm vỏ quýt thì tốt nhất là vỏ quýt 
phơi khô, nhưng nhà không có thì vỏ tươi cũng được. Bố ra chỗ bán quýt, chú bán 
quýt thấy bố tôi thì chẳng buồn chào, vì quen quá, bố lựa 2 quả rõ to. Chú bán 
quýt thấy bố mua có 2 quả quýt tì thì ngã từ hai chiếc dép xuống đất (chú này 
tiết kiệm, không mua cái ghế mà lấy 2 chiếc dép ngồi lên). Bố tôi mặt không biến 
sắc, chỉ hỏi: bao nhiêu tiền?. &lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;
&lt;P class=MsoNormal style=&quot;MARGIN: 0in 0in 0pt; TEXT-INDENT: 0.5in&quot;&gt;&lt;FONT 
face=&quot;Times New Roman&quot; size=3&gt;Về nhà, hai thằng nhóc em mỗi thằng dành một quả 
quýt để bóc vỏ cho bố. Chẳng may hôm ấy quýt ngọt quá, hai thằng vẫn còn thèm, 
mẹ thấy thế mắng luôn: “ai đời mua có 2 quả quýt thể không hả giời”….haha, nhìn 
mặt bố lúc ấy thấy yêu lắm cơ. Bố tôi hiền, và lành lắm, cụ đơn giản chỉ nghĩ là 
mua quýt lấy vỏ hầm lưỡi heo. Cụ chống chế với cụ bà &quot;ơ hay, anh có mua xoài kia 
kìa&quot;....hihi....lâu rồi tôi lại vui như thế....gia đình...&lt;/FONT&gt;&lt;/P&gt;</description>
       <datePosted>4/20/2026 9:13:57 AM</datePosted>
     </item>
         <item>
       <title>Tháng 4 buồn </title>
       <link>http://www.huyphong.com/hpc.asp?a=vdn&amp;mdn=151&amp;chude_id=10</link>
       <description>&lt;EM&gt;Người ra đi không buồn bằng người ở lại, nhưng ông cứ ra đi bình an, vì buồn cũng là một phần của cuộc sống, phải không ông?&lt;/EM&gt; 
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;Tôi đã nói với người đàn ông này như vậy. Đây là ảnh người đàn ông đó:&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&lt;IMG src=&quot;/uploads/Image/ongnoi%20024.jpg&quot; border=0&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;Đây là một người đàn ông vĩ đại, vì ông ta là một ông bố (ghi chú: mọi ông bố đều vĩ đại). Và ông là bố của bố tôi, mà bố tôi cũng vĩ đại, nên tôi gọi ông là: ông của vĩ đại. Nhưng để đơn giản và ngắn gọn, tôi chỉ âu yếm gọi: ông. &lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;Ông đã thanh thản đi trong một buổi chiều tà, khi tôi về thì chỉ còn dáng ông ở đâu đó thôi.&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&lt;A href=&quot;/photos/photo.aspx?298&quot;&gt;&lt;IMG height=480 alt=&quot;&quot; src=&quot;/uploads/data/2_5_2007/02448_.jpg&quot; width=640 border=0&gt;&lt;/A&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;Cơn mưa chiều kéo đến như khóc thương cho một người bạn tri kỉ...&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&lt;IMG height=480 alt=&quot;&quot; src=&quot;/uploads/data/2_5_2007/03021_.jpg&quot; width=640 border=0&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&lt;IMG height=480 alt=&quot;&quot; src=&quot;/uploads/data/2_5_2007/03235_.jpg&quot; width=640 border=0&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&lt;IMG height=480 alt=&quot;&quot; src=&quot;/uploads/data/2_5_2007/0337_.jpg&quot; width=640 border=0&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;Ngắm mưa&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&lt;IMG height=480 alt=&quot;&quot; src=&quot;/uploads/data/2_5_2007/03336_.jpg&quot; width=640 border=0&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;...và tiễn ông ra đi...&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&lt;IMG height=480 alt=&quot;&quot; src=&quot;/uploads/data/2_5_2007/0328_.jpg&quot; width=640 border=0&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;Bình an&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&lt;IMG height=480 alt=&quot;&quot; src=&quot;/uploads/data/2_5_2007/0346_.jpg&quot; width=640 border=0&gt;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;&amp;nbsp;&lt;/DIV&gt;
&lt;DIV&gt;Và ông mãi là người đàn ông vĩ đại trong lòng cháu...&lt;/DIV&gt;</description>
       <datePosted>4/20/2026 9:13:57 AM</datePosted>
     </item>
         <item>
       <title>Nghèo </title>
       <link>http://www.huyphong.com/hpc.asp?a=vdn&amp;mdn=169&amp;chude_id=10</link>
       <description>&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span class=&quot;Apple-style-span&quot; style=&quot;color: rgb(51, 51, 51); font-family: &apos;lucida grande&apos;, tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; &quot;&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;T&amp;ocirc;i l&amp;agrave;m con của mẹ được ba mươi năm rồi, t&amp;ocirc;i l&amp;agrave;m bạn của mẹ t&amp;ocirc;i cũng ng&amp;oacute;t ngh&amp;eacute;t từng đ&amp;oacute; thời gian rồi. Thật lạ, t&amp;ocirc;i hiểu mẹ t&amp;ocirc;i, theo một nghĩa n&amp;agrave;o đ&amp;oacute;, v&amp;agrave; quan t&amp;acirc;m tới mẹ, c&amp;ograve;n hơn cả bố t&amp;ocirc;i - như lời mẹ n&amp;oacute;i. V&amp;agrave; b&amp;ocirc;n ba khắp nơi, gặp đủ kiểu người, gặp đủ kiểu sống, t&amp;ocirc;i chợt nhận ra, sự cứng c&amp;aacute;p của anh em t&amp;ocirc;i ng&amp;agrave;y h&amp;ocirc;m nay, phần lớn l&amp;agrave; từ mẹ t&amp;ocirc;i - một người đặc biệt.&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Khi c&amp;ograve;n nhỏ, t&amp;ocirc;i bị mang tiếng l&amp;agrave; th&amp;ocirc;ng minh, v&amp;agrave; &amp;aacute;p lực duy nhất d&amp;agrave;nh cho t&amp;ocirc;i, l&amp;agrave; nếu t&amp;ocirc;i học k&amp;eacute;m, th&amp;igrave; c&amp;oacute; vẻ như thanh danh sẽ bị ảnh hưởng th&amp;igrave; phải. T&amp;ocirc;i lờ mờ chuyện n&amp;agrave;y, nhưng sau n&amp;agrave;y t&amp;ocirc;i mới thấy t&amp;ocirc;i may mắn, v&amp;igrave; khi đ&amp;oacute;, suốt cấp một v&amp;agrave; cấp hai, t&amp;ocirc;i học trường l&amp;agrave;ng. N&amp;oacute;i chung, ai cũng như ai rồi, giỏi hơn một t&amp;iacute;, hay dở hơn một t&amp;iacute; th&amp;igrave; cũng chẳng sao, lưu ban một năm học chung với bọn đ&amp;agrave;n em, nhưng chơi với bọn đ&amp;agrave;n anh th&amp;igrave; cũng chẳng sao. Nghĩ lại, một kh&amp;ocirc;ng kh&amp;iacute; kh&amp;ocirc;ng lấn &amp;aacute;t, kh&amp;ocirc;ng v&amp;igrave; học giỏi hay dở, đ&amp;atilde; l&amp;agrave;m t&amp;acirc;m l&amp;yacute; bọn t&amp;ocirc;i l&amp;uacute;c đ&amp;oacute; thoải m&amp;aacute;i v&amp;ocirc; c&amp;ugrave;ng.&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Th&amp;igrave; ra l&amp;agrave; ngay trong suy nghĩ của ch&amp;iacute;nh m&amp;igrave;nh, nếu tự cho rằng m&amp;igrave;nh kh&amp;ocirc;ng c&amp;oacute; chi l&amp;agrave; xuất sắc, th&amp;igrave; gặp dăm ba c&amp;acirc;u hỏi như ch&amp;ecirc; của người đối diện, th&amp;igrave; những đứa trẻ qu&amp;ecirc; như t&amp;ocirc;i - mặc định đ&amp;atilde; nghĩ l&amp;agrave; &amp;quot;học trường l&amp;agrave;ng, dốt l&amp;agrave; phải&amp;quot;. Th&amp;igrave; ra l&amp;agrave; c&amp;aacute;i assumtion đấy n&amp;oacute; lại l&amp;agrave; liều thuốc tinh thần, sau n&amp;agrave;y khi ra đời, c&amp;oacute; đối diện với khen ch&amp;ecirc; chuyện dốt hay dở - th&amp;igrave; n&amp;oacute; ho&amp;agrave;n to&amp;agrave;n kh&amp;ocirc;ng phải l&amp;agrave; điều g&amp;igrave; l&amp;agrave;m cho m&amp;igrave;nh bận t&amp;acirc;m nhiều.&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;T&amp;ocirc;i c&amp;oacute; người bạn th&amp;acirc;n, t&amp;ocirc;i rất th&amp;iacute;ch bạn n&amp;agrave;y v&amp;igrave; lối suy nghĩ, m&amp;agrave; trước giờ t&amp;ocirc;i chưa bao giờ nghĩ đến. V&amp;iacute; dụ, nếu như c&amp;oacute; ai đ&amp;oacute; n&amp;oacute;i với t&amp;ocirc;i rằng &amp;quot;ồ, bạn cũng biết tiếng anh &amp;agrave;&amp;quot;. Th&amp;igrave; t&amp;ocirc;i, vốn l&amp;agrave; một thằng nh&amp;agrave; qu&amp;ecirc;, sẽ rất h&amp;atilde;nh diện - &amp;quot;chứ sao, bộ nh&amp;agrave; qu&amp;ecirc; th&amp;igrave; kh&amp;ocirc;ng biết tiếng anh &amp;agrave;&amp;quot;. Nhưng nếu c&amp;acirc;u đ&amp;oacute; m&amp;agrave; n&amp;oacute;i với bạn của t&amp;ocirc;i, bạn ấy sẽ nghĩ ngay &amp;quot;sao, bộ nh&amp;igrave;n mặt tui ngu lắm hay sao m&amp;agrave; tưởng tui kh&amp;ocirc;ng biết tiếng anh&amp;quot;.&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;X&amp;eacute;t cho c&amp;ugrave;ng, th&amp;igrave; ra l&amp;agrave; c&amp;aacute;i xuất ph&amp;aacute;t điểm của suy nghĩ của m&amp;igrave;nh n&amp;oacute; thật quan trọng, một đứa qu&amp;ecirc; m&amp;ugrave;a như t&amp;ocirc;i - chuyện g&amp;igrave; cũng c&amp;oacute; thể l&amp;agrave;m m&amp;igrave;nh thấy vui. Vậy th&amp;igrave; cũng tốt m&amp;agrave; phải kh&amp;ocirc;ng?&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;C&amp;oacute; một lần t&amp;ocirc;i nghe mẹ kể chuyện thằng em nh&amp;agrave; t&amp;ocirc;i, n&amp;oacute; l&amp;ecirc;n phố học, v&amp;agrave; trong một bữa cơm, n&amp;oacute; bị hỏi một c&amp;acirc;u g&amp;igrave; đ&amp;oacute; về thời sự, v&amp;agrave; khi n&amp;oacute; b&amp;agrave;y tỏ rằng n&amp;oacute; kh&amp;ocirc;ng biết, người hỏi n&amp;oacute; bảo n&amp;oacute; một c&amp;acirc;u đại loại l&amp;agrave; &amp;quot;người ở rừng th&amp;igrave; biết g&amp;igrave;&amp;quot;. T&amp;ocirc;i suy nghĩ v&amp;agrave; thấy thương thằng em v&amp;ocirc; c&amp;ugrave;ng. Th&amp;igrave; ra cũng l&amp;agrave; một dạng tự x&amp;ugrave; l&amp;ecirc;n, một dạng đ&amp;atilde; định sẵn rằng th&amp;igrave; l&amp;agrave; m&amp;agrave; m&amp;igrave;nh nh&amp;agrave; qu&amp;ecirc;. Nhưng của thằng em t&amp;ocirc;i th&amp;igrave; thật l&amp;agrave; thương, n&amp;oacute; tự nhủ rằng, n&amp;oacute; kh&amp;ocirc;ng biết, v&amp;agrave; n&amp;oacute; kh&amp;ocirc;ng cần phải biết. C&amp;oacute; lẽ t&amp;ocirc;i kh&amp;aacute;c n&amp;oacute;, t&amp;ocirc;i lu&amp;ocirc;n tự nhủ: ừ th&amp;igrave; t&amp;ocirc;i l&amp;agrave; người rừng, nhưng kh&amp;ocirc;ng c&amp;oacute; nghĩa l&amp;agrave; t&amp;ocirc;i kh&amp;ocirc;ng t&amp;igrave;m hiểu. Cho n&amp;ecirc;n, c&amp;ugrave;ng một c&amp;acirc;u b&amp;igrave;nh luận, với t&amp;ocirc;i, n&amp;oacute; chỉ l&amp;agrave; một c&amp;acirc;u bỏ ngo&amp;agrave;i tai. Kh&amp;ocirc;ng hơn kh&amp;ocirc;ng k&amp;eacute;m. Thế c&amp;oacute; phải t&amp;ocirc;i l&amp;agrave; người hạnh ph&amp;uacute;c kh&amp;ocirc;ng?&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Mẹ t&amp;ocirc;i, kh&amp;ocirc;ng biết tự l&amp;uacute;c n&amp;agrave;o, đ&amp;atilde; để lại cho anh em ch&amp;uacute;ng t&amp;ocirc;i một kh&amp;ocirc;ng kh&amp;iacute;, một suy nghĩ về một cuộc sống đơn giản, kh&amp;ocirc;ng m&amp;agrave;u m&amp;egrave;, kh&amp;ocirc;ng buồn v&amp;igrave; m&amp;igrave;nh ngh&amp;egrave;o, kh&amp;ocirc;ng vui v&amp;igrave; m&amp;igrave;nh hơn người kh&amp;aacute;c điều g&amp;igrave;. Đ&amp;ocirc;i l&amp;uacute;c nh&amp;igrave;n lại, t&amp;ocirc;i kh&amp;ocirc;ng biết, c&amp;oacute; phải ho&amp;agrave;n cảnh v&amp;agrave; t&amp;iacute;nh c&amp;aacute;ch n&amp;oacute; sẽ quyết định c&amp;aacute;ch sống hay kh&amp;ocirc;ng. V&amp;agrave; điều quan trọng nhất, mọi người lu&amp;ocirc;n nh&amp;igrave;n v&amp;agrave;o mặt tốt của nhau để sống, để động vi&amp;ecirc;n. C&amp;oacute; phải v&amp;igrave; ngh&amp;egrave;o n&amp;ecirc;n c&amp;ugrave;ng nhau phấn đấu? c&amp;ugrave;ng biết rằng m&amp;igrave;nh ngh&amp;egrave;o, m&amp;igrave;nh đang ở rất thấp để m&amp;agrave; thấy rằng, mọi thứ m&amp;igrave;nh c&amp;oacute; &amp;nbsp;được đều rất vui.&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;T&amp;ocirc;i xa nh&amp;agrave; từ khi t&amp;ocirc;i 15 tuổi, v&amp;agrave; thời gian về nh&amp;agrave; mỗi năm, t&amp;ocirc;i giống như một vị kh&amp;aacute;ch vậy. Những người xung quanh t&amp;ocirc;i, những người t&amp;ocirc;i y&amp;ecirc;u thương, mỗi khi c&amp;oacute; một người nằm xuống, t&amp;ocirc;i lại cảm thấy, mỗi gi&amp;acirc;y ph&amp;uacute;t t&amp;ocirc;i c&amp;ograve;n tồn tại, t&amp;ocirc;i sống, t&amp;ocirc;i đều kh&amp;ocirc;ng muốn l&amp;agrave;m tổn thương ai, l&amp;agrave;m buồn ai. Mẹ t&amp;ocirc;i hay n&amp;oacute;i: rồi ai cũng gi&amp;agrave;, rồi ai cũng chết, buồn l&amp;agrave;m g&amp;igrave;, h&amp;ocirc;m nay gặp nhau ở đ&amp;acirc;y - ở nh&amp;agrave; - ở ngo&amp;agrave;i - đều phải vui, ăn một bữa, n&amp;oacute;i chuyện một bữa, thế l&amp;agrave; đủ.&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Cuộc sống kh&amp;ocirc;ng c&amp;oacute; nhiều cho những nỗi buồn. Phải kh&amp;ocirc;ng c&amp;aacute;c bạn?&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;</description>
       <datePosted>4/20/2026 9:13:57 AM</datePosted>
     </item>
         <item>
       <title>Hoài niệm cũ #1 </title>
       <link>http://www.huyphong.com/hpc.asp?a=vdn&amp;mdn=170&amp;chude_id=10</link>
       <description>&lt;p&gt;&lt;span class=&quot;Apple-style-span&quot; style=&quot;color: rgb(51, 51, 51); font-family: &apos;lucida grande&apos;, tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 14px; &quot;&gt;
&lt;div class=&quot;mbl notesBlogText clearfix&quot; style=&quot;zoom: 1; margin-bottom: 20px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; word-wrap: break-word; &quot;&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;T&amp;ocirc;i đang ở trong rừng r&amp;uacute; th&amp;igrave; đột nhi&amp;ecirc;n được ra thị trấn ở, đ&amp;oacute; l&amp;agrave; Dran 1986, &amp;aacute;nh đ&amp;egrave;n điện, loa ph&amp;oacute;ng thanh 11h trưa chơi b&amp;agrave;i brother louis. Nhưng th&amp;uacute; vị nhất l&amp;agrave; được ở với mẹ, cuối tuần bố hay đạp xe từ Proh ra thăm hai mẹ con, đằng sau chiếc xe đạp khi th&amp;igrave; quả b&amp;iacute; l&amp;uacute;c l&amp;agrave; con c&amp;aacute; ch&amp;eacute;p...&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Rồi cả nh&amp;agrave; lại l&amp;oacute;c c&amp;oacute;c dọn về v&amp;ugrave;ng kinh tế mới kh&amp;ocirc;ng đ&amp;egrave;n kh&amp;ocirc;ng điện. Ng&amp;agrave;y dọn nh&amp;agrave;, một chiếc xe ngựa chở tất cả đi xuống con dốc với những ổ voi to đ&amp;ugrave;ng, chiếc xe hất t&amp;ocirc;i xuống nhưng con ngựa đứng lại.&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Rồi t&amp;ocirc;i được l&amp;agrave;m anh, con b&amp;eacute; con đỏ hỏn t&amp;ocirc;i bế n&amp;oacute; mỗi ng&amp;agrave;y, t&amp;ocirc;i địu n&amp;oacute; tr&amp;ecirc;n lưng suốt ng&amp;agrave;y...&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Hai anh em qua nh&amp;agrave; &amp;ocirc;ng nội chơi, trong giường c&amp;oacute; một c&amp;acirc;y đ&amp;agrave;n guitar, t&amp;ocirc;i với con b&amp;eacute; con hai anh em nằm &amp;aacute;p tai l&amp;ecirc;n c&amp;acirc;y đ&amp;agrave;n, t&amp;ocirc;i th&amp;ograve; tay gảy v&amp;agrave;o sợi d&amp;acirc;y rồi hai anh em nằm nghe tiếng vang nhỏ dần....cả hai ngủ l&amp;uacute;c n&amp;agrave;o kh&amp;ocirc;ng biết...&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Rồi một ng&amp;agrave;y mưa gi&amp;oacute;, t&amp;ocirc;i chỉ biết n&amp;oacute; ốm, bố mẹ đạp xe đưa n&amp;oacute; đi trạm x&amp;aacute;, rồi mẹ t&amp;ocirc;i kh&amp;oacute;c vật v&amp;atilde;, rồi cả nh&amp;agrave; đem n&amp;oacute; qua nh&amp;agrave; &amp;ocirc;ng nội...ng&amp;agrave;y đưa n&amp;oacute; đi, mưa l&amp;acirc;m r&amp;acirc;m, l&amp;acirc;m r&amp;acirc;m....&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;Nhiều năm sau t&amp;ocirc;i vẫn &amp;aacute;m ảnh với nghĩa trang buồn mưa l&amp;acirc;m r&amp;acirc;m...&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; font-size: 11px; line-height: 1.5em; &quot;&gt;T&amp;ocirc;i đ&amp;atilde; biết buồn khi c&amp;ograve;n qu&amp;aacute; nhỏ....&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;</description>
       <datePosted>4/20/2026 9:13:57 AM</datePosted>
     </item>
         <item>
       <title>Thư gửi mẹ </title>
       <link>http://www.huyphong.com/hpc.asp?a=vdn&amp;mdn=181&amp;chude_id=10</link>
       <description>&lt;p&gt;Mẹ ơi, l&amp;aacute; thư cuối con viết cho mẹ đ&amp;atilde; được t&amp;aacute;m năm rồi, t&amp;aacute;m năm với biết bao sự thay đổi, biết bao chuyện xảy ra. Mấy h&amp;ocirc;m nay con bị ốm, m&amp;ocirc;i th&amp;igrave; kh&amp;ocirc;, đầu th&amp;igrave; đau, con ốm kh&amp;ocirc;ng phải v&amp;igrave; bị con virus g&amp;igrave; tấn c&amp;ocirc;ng. Con ốm v&amp;igrave; một ng&amp;agrave;y kia con nhận ra con đ&amp;atilde; sống kh&amp;ocirc;ng phải l&amp;agrave; con cả một thời gian d&amp;agrave;i. Con cảm thấy mệt mỏi mẹ ạ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Con chưa từng biết, nếu c&amp;oacute; mẹ l&amp;uacute;c n&amp;agrave;y, mẹ sẽ khuy&amp;ecirc;n g&amp;igrave; con, hay chỉ để mặc cho con v&amp;ugrave;i đầu v&amp;agrave;o l&amp;ograve;ng mẹ để kh&amp;oacute;c, để thấy được m&amp;igrave;nh đ&amp;atilde; l&amp;agrave;m sai những g&amp;igrave;. Con đ&amp;atilde; phạm sai lầm mẹ ơi, con đ&amp;atilde; kh&amp;ocirc;ng biết c&amp;aacute;ch tr&amp;acirc;n trọng v&amp;agrave; theo đuổi thứ m&amp;agrave; con đ&amp;atilde; từng c&amp;oacute;. C&amp;oacute; muộn m&amp;agrave;ng kh&amp;ocirc;ng khi m&amp;agrave; giờ đ&amp;acirc;y chỉ l&amp;agrave; sự tuyệt vọng, con sẽ chiến đấu tiếp, hay bu&amp;ocirc;ng xu&amp;ocirc;i như con đ&amp;atilde; từng l&amp;agrave;m?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Cuộc sống l&amp;agrave; thay đổi, con biết điều đ&amp;oacute;, nhưng c&amp;agrave;ng lớn, con c&amp;agrave;ng thấy m&amp;igrave;nh c&amp;agrave;ng yếu đuối hơn, c&amp;agrave;ng kh&amp;ocirc;ng giống như những g&amp;igrave; con hay gồng l&amp;ecirc;n thể hiện ra ngo&amp;agrave;i. Liệu mọi người c&amp;oacute; th&amp;iacute;ch nh&amp;igrave;n thấy một con người yếu đuối kh&amp;ocirc;ng hả mẹ. Ng&amp;agrave;y h&amp;ocirc;m nay l&amp;agrave; kết quả của những ng&amp;agrave;y sai lầm dồn lại mẹ ạ, h&amp;agrave;ng đủ thứ c&amp;ugrave;ng ập đến, con đang rất bối rối, chuyện g&amp;igrave; cũng quan trọng. Nhưng con nhận ra, đ&amp;aacute;nh mất niềm tin của m&amp;igrave;nh nơi người kh&amp;aacute;c l&amp;agrave; thứ tuyệt vọng nhất. Ngay từ nhỏ, con đ&amp;atilde; sống để người kh&amp;aacute;c lu&amp;ocirc;n tin tưởng m&amp;igrave;nh, cũng giống như việc con kh&amp;ocirc;ng bao giờ cho người đối diện c&amp;oacute; thể n&amp;oacute;i con v&amp;ocirc; học được.&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Con chợt nhận ra, con thật cay độc khi mọi sự con chỉ d&amp;agrave;nh cho bản th&amp;acirc;n m&amp;igrave;nh, tự kể lể với bản th&amp;acirc;n m&amp;igrave;nh v&amp;agrave; kh&amp;ocirc;ng dễ d&amp;agrave;ng g&amp;igrave; c&amp;oacute; ai đ&amp;oacute;, c&amp;oacute; thể nghe m&amp;igrave;nh n&amp;oacute;i m&amp;atilde;i. Thế th&amp;igrave; cuộc sống n&amp;agrave;y, chỉ l&amp;agrave; sự c&amp;ocirc; đơn th&amp;ocirc;i sao?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Con đ&amp;atilde; từng sống để kh&amp;ocirc;ng bị phụ thuộc v&amp;agrave;o điều g&amp;igrave; cả, v&amp;igrave; con biết chẳng c&amp;oacute; thứ g&amp;igrave; thuộc về m&amp;igrave;nh, v&amp;agrave; con cố gắng để kh&amp;ocirc;ng bị cảm thấy tuyệt vọng khi phải rời xa những thứ th&amp;acirc;n thương xung quanh m&amp;igrave;nh. Con chưa từng d&amp;aacute;m c&amp;oacute; điều g&amp;igrave; cho ri&amp;ecirc;ng m&amp;igrave;nh, kh&amp;ocirc;ng c&amp;oacute; cuốn s&amp;aacute;ch cho m&amp;igrave;nh, kh&amp;ocirc;ng c&amp;oacute; c&amp;aacute;i ph&amp;ograve;ng cho m&amp;igrave;nh, kh&amp;ocirc;ng c&amp;oacute; g&amp;igrave; cả, chỉ v&amp;igrave; con sợ, con sợ phải rời xa những điều đ&amp;oacute;. V&amp;agrave; con cũng chưa từng d&amp;aacute;m chiến đấu d&amp;agrave;nh cho m&amp;igrave;nh điều g&amp;igrave;, v&amp;agrave; con kh&amp;ocirc;ng biết, con đ&amp;atilde; từng c&amp;oacute;, v&amp;agrave; giờ đ&amp;acirc;y, lại một sự vặn m&amp;igrave;nh thay đổi, con lại chuẩn bị mất hết những g&amp;igrave; con c&amp;oacute;. Con chỉ cảm thấy, con sẽ vượt qua điều đ&amp;oacute; kh&amp;oacute; khăn biết bao.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Th&amp;aacute;ng 9, th&amp;aacute;ng hy vọng, điều an ủi duy nhất cho con đến l&amp;uacute;c n&amp;agrave;y, ch&amp;iacute;nh l&amp;agrave; th&amp;aacute;ng 9, với một ng&amp;agrave;y con được sống thật, sống như l&amp;agrave; con muốn. C&amp;oacute; phải, điều duy nhất n&amp;iacute;u k&amp;eacute;o cuộc sống n&amp;agrave;y l&amp;agrave; sự hy vọng?&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;C&amp;oacute; những sai lầm trong h&amp;agrave;nh động v&amp;agrave; suy nghĩ, mẹ cho con th&amp;ecirc;m sức mạnh để sửa sai, để con c&amp;ograve;n sống v&amp;agrave; được t&amp;ocirc;n trọng v&amp;agrave; được chia sẻ với người kh&amp;aacute;c nh&amp;eacute;, mẹ nh&amp;eacute;....&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Sau t&amp;aacute;m năm, thật buồn, khi viết thư cho mẹ, con chỉ biết n&amp;oacute;i về bản th&amp;acirc;n m&amp;igrave;nh, về sự thất bại v&amp;agrave; m&amp;ecirc; muội. Nhưng ai cũng phải phạm sai lầm để sống tốt hơn phải kh&amp;ocirc;ng mẹ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Con của mẹ&amp;nbsp;&lt;/p&gt;</description>
       <datePosted>4/20/2026 9:13:57 AM</datePosted>
     </item>
         <item>
       <title> </title>
       <link>http://www.huyphong.com/hpc.asp?a=vdn&amp;mdn=201&amp;chude_id=10</link>
       <description>&lt;p&gt;&lt;img src=&quot;https://fbcdn-sphotos-f-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xtp1/v/t1.0-9/10982206_10205712361781762_3517603123426564351_n.jpg?oh=53a74ad6c67642e2cc4b2413827830d8&amp;amp;oe=55E031C2&amp;amp;__gda__=1439522823_a32e7f647d3234b94b2ae5877db3a8fd&quot; alt=&quot;&quot; /&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tất cả c&amp;aacute;c &amp;ocirc;ng bố đều vĩ đại, v&amp;agrave; bố của con cũng l&amp;agrave; một người vĩ đại như vậy. Những th&amp;aacute;ng ng&amp;agrave;y b&amp;ecirc;n nhau kh&amp;ocirc;ng bao giờ l&amp;agrave; đủ, v&amp;agrave; ng&amp;agrave;y h&amp;ocirc;m nay bố con đ&amp;atilde; bắt đầu một cuộc phi&amp;ecirc;u lưu mới m&amp;agrave; con kh&amp;ocirc;ng thể hiểu được n&amp;oacute; sẽ thế n&amp;agrave;o. Nhưng cho d&amp;ugrave; thế n&amp;agrave;o đi nữa, th&amp;igrave; con vẫn tin tưởng v&amp;agrave;o sự lựa chọn của bố, v&amp;agrave; ho&amp;agrave;n to&amp;agrave;n ủng hộ sự lựa chọn của bố.&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;p2&quot;&gt;&lt;span class=&quot;s1&quot;&gt;Người ra đi kh&amp;ocirc;ng buồn bằng người ở lại, v&amp;agrave; ch&amp;uacute;ng ta vốn dĩ sinh ra l&amp;agrave; để buồn vui thăng trầm. V&amp;agrave; ng&amp;agrave;y h&amp;ocirc;m nay l&amp;agrave; một nốt trầm trong cuộc đời của con. Một nốt trầm buồn m&amp;agrave; d&amp;ugrave; con đ&amp;atilde; biết trước sẽ c&amp;oacute; một ng&amp;agrave;y như thế n&amp;agrave;y trong đời nhưng ng&amp;agrave;y h&amp;ocirc;m nay n&amp;oacute; vẫn qu&amp;aacute; đau đớn cho con.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;p2&quot;&gt;&lt;span class=&quot;s1&quot;&gt;Bất cứ l&amp;uacute;c n&amp;agrave;o, bất cứ tuổi n&amp;agrave;o, bất cứ ở đ&amp;acirc;u, mỗi khi thấy bố, th&amp;igrave; con đều thấy m&amp;igrave;nh nhỏ b&amp;eacute; v&amp;agrave; thơ dại, chỉ muốn v&amp;ugrave;i đầu v&amp;agrave;o ngực bố chỉ để bố xoa đầu v&amp;agrave; bảo rằng: đừng lo, đ&amp;atilde; c&amp;oacute; bố ở đ&amp;acirc;y. V&amp;agrave; khi con phải đương đầu với thế giới b&amp;ecirc;n ngo&amp;agrave;i. Mỗi khi gặp phải kh&amp;oacute; khăn gian khổ, con đều muốn c&amp;oacute; bố cạnh b&amp;ecirc;n để được bố xoa đầu v&amp;agrave; bảo: đừng lo, đ&amp;atilde; c&amp;oacute; bố ở đ&amp;acirc;y.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;p2&quot;&gt;&lt;span class=&quot;s1&quot;&gt;Bố con l&amp;agrave; một người kiệm lời &amp;iacute;t n&amp;oacute;i, mỗi khi xa bố, con c&amp;oacute; h&amp;agrave;ng trăm điều muốn nhỏ to t&amp;acirc;m sự, nhưng khi ở cạnh bố, &amp;aacute;nh mắt b&amp;igrave;nh y&amp;ecirc;n của bố đ&amp;atilde; l&amp;agrave;m con y&amp;ecirc;n l&amp;ograve;ng, kh&amp;ocirc;ng cần phải n&amp;oacute;i nh&amp;igrave;n nữa. V&amp;agrave; ng&amp;agrave;y h&amp;ocirc;m nay, con chẳng c&amp;ograve;n cơ hội n&amp;agrave;o để hỏi bố bất cứ điều g&amp;igrave; nữa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;p2&quot;&gt;&lt;span class=&quot;s1&quot;&gt;Cuộc chia li bất ngờ l&amp;agrave; cuộc chia li m&amp;agrave; kh&amp;ocirc;ng ai mong muốn, v&amp;agrave; trong những gi&amp;acirc;y ph&amp;uacute;t cuối của cuộc đời m&amp;igrave;nh, bố đ&amp;atilde; cho con thấy t&amp;igrave;nh y&amp;ecirc;u l&amp;agrave; thế n&amp;agrave;o v&amp;agrave; b&amp;agrave;i học lớn về t&amp;igrave;nh y&amp;ecirc;u đ&amp;oacute; kh&amp;ocirc;ng phải ai cũng c&amp;oacute; thể thấu hiểu v&amp;agrave; l&amp;agrave;m được. Sự hi sinh, sự thương y&amp;ecirc;u, sự chia sẻ, l&amp;agrave; tất cả những g&amp;igrave; con học được từ bố.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;p2&quot;&gt;&lt;span class=&quot;s1&quot;&gt;Trong căn nh&amp;agrave; nhỏ được x&amp;acirc;y dựng bằng những th&amp;aacute;ng ng&amp;agrave;y gian kh&amp;oacute; m&amp;agrave; b&amp;igrave;nh y&amp;ecirc;n n&amp;agrave;y, chỉ v&amp;agrave;i gi&amp;acirc;y nữa th&amp;ocirc;i, bố sẽ kh&amp;ocirc;ng bao giờ quay về tr&amp;ecirc;n th&amp;acirc;n x&amp;aacute;c trần gian nữa. Nhưng con vẫn tin rằng, h&amp;igrave;nh b&amp;oacute;ng của bố sẽ kh&amp;ocirc;ng bao giờ phai mờ trong căn nh&amp;agrave; nhỏ n&amp;agrave;y. Cũng như kh&amp;ocirc;ng bao giờ phai mờ trong tr&amp;aacute;i tim con.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;p2&quot;&gt;&lt;span class=&quot;s1&quot;&gt;V&amp;agrave; để cuộc h&amp;agrave;nh tr&amp;igrave;nh mới được bắt đầu trọn vẹn, những dang dở bố c&amp;ograve;n đang mong mỏi, cũng như những dang dở với mọi người, xin bố cứ y&amp;ecirc;n t&amp;acirc;m để lại, bố cứ thanh thản bắt đầu cho m&amp;igrave;nh. Ch&amp;uacute;ng con sẽ tiếp bước bố, sẽ tiếp tục sống như bố: sống hết m&amp;igrave;nh, sống đam m&amp;ecirc;, sống y&amp;ecirc;u thương v&amp;agrave; tha thứ.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p class=&quot;p2&quot;&gt;&lt;span class=&quot;s1&quot;&gt;Ch&amp;uacute;ng con y&amp;ecirc;u bố v&amp;agrave; sẽ nhớ bố suốt cuộc đời n&amp;agrave;y.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;</description>
       <datePosted>4/20/2026 9:13:57 AM</datePosted>
     </item>
         <item>
       <title>Bố </title>
       <link>http://www.huyphong.com/hpc.asp?a=vdn&amp;mdn=202&amp;chude_id=10</link>
       <description>&lt;p&gt;&lt;span class=&quot;photo &quot; style=&quot;padding: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;&lt;img class=&quot;photo_img img&quot; alt=&quot;&quot; src=&quot;https://fbcdn-sphotos-f-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xta1/v/t1.0-9/11256611_10205843796747554_4931254756619698922_n.jpg?oh=2fbc5ab1564001a720990a895443aa09&amp;amp;oe=55D5AEC6&amp;amp;__gda__=1440480139_f4dcd103a0c23a4470d36aa3053948e2&quot; title=&quot;&quot; style=&quot;border: 0px; max-width: 100%; margin: 0px; padding: 0px;&quot; /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot; /&gt;
&lt;br style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot; /&gt;
&lt;span style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;Bố t&amp;ocirc;i l&amp;agrave; người dễ xỉu, thấy m&amp;aacute;u l&amp;agrave; dễ xỉu. T&amp;ocirc;i nhớ khi t&amp;ocirc;i c&amp;ograve;n nhỏ x&amp;iacute;u, c&amp;oacute; lần t&amp;ocirc;i chạy đi chơi rồi vấp t&amp;eacute; g&amp;atilde;y tay. Ch&amp;uacute; t&amp;ocirc;i trạc tuổi t&amp;ocirc;i d&amp;igrave;u t&amp;ocirc;i về nh&amp;agrave;. Mẹ cầm lấy tay t&amp;ocirc;i rồi v&amp;agrave;o buồng trong gọi bố t&amp;ocirc;i: anh ra m&amp;agrave; coi thằng Phong. Bố t&amp;ocirc;i bước ra cầm lấy c&amp;aacute;i tay gẫy của t&amp;ocirc;i rồi lảo đảo bước lại v&amp;agrave;o buồng bảo mẹ t&amp;ocirc;i: em ơi.....thằng....Phong.....g&amp;atilde;y.....tay.....rồi. N&amp;oacute;i xong th&amp;igrave; &amp;ocirc;ng xỉu.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot; /&gt;
&lt;br style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot; /&gt;
&lt;span style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;Lần kh&amp;aacute;c th&amp;igrave; ch&amp;uacute; t&amp;ocirc;i bị c&amp;aacute;i cưa rớt tr&amp;uacute;ng ch&amp;acirc;n, mẹ t&amp;ocirc;i l&amp;agrave; người kh&amp;acirc;u vết r&amp;aacute;ch ở ch&amp;acirc;n cho ch&amp;uacute; t&amp;ocirc;i. Bố t&amp;ocirc;i được ph&amp;acirc;n c&amp;ocirc;ng cầm c&amp;aacute;i ch&amp;acirc;n bị thương để mẹ kh&amp;acirc;u. V&amp;agrave; như thường lệ, bố t&amp;ocirc;i xỉu tại chỗ, mẹ t&amp;ocirc;i lo cho bố tỉnh lại rồi bắt nằm lu&amp;ocirc;n trong buồng.&lt;/span&gt;&lt;br style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot; /&gt;
&lt;br style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot; /&gt;
&lt;span style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;Đ&amp;oacute; l&amp;agrave; do di truyền từ b&amp;agrave; nội t&amp;ocirc;i, c&amp;oacute; lẽ l&amp;agrave; một khiếm khuyết n&amp;agrave;o đ&amp;oacute; l&amp;agrave;m cho bố t&amp;ocirc;i v&amp;agrave; c&amp;aacute;c ch&amp;uacute; dễ xỉu, dễ x&amp;uacute;c động. V&amp;agrave; khi bố t&amp;ocirc;i c&amp;ograve;n nhỏ, thể trạng kh&amp;ocirc;ng được như những đứa trẻ kh&amp;aacute;c n&amp;ecirc;n được &amp;ocirc;ng b&amp;agrave; cho đi học v&amp;otilde; từ nhỏ. V&amp;agrave; bố t&amp;ocirc;i l&amp;agrave; một v&amp;otilde; sư ẩn danh, m&amp;agrave; chẳng mấy người được biết. L&amp;agrave;m con của bố hơn ba mươi năm, nhưng t&amp;ocirc;i chưa từng thấy bố t&amp;ocirc;i đ&amp;aacute;nh ai bao giờ. Tất cả chỉ l&amp;agrave; c&amp;aacute;c c&amp;acirc;u chuyện m&amp;agrave; t&amp;ocirc;i nghe được từ người n&amp;agrave;y người kia m&amp;agrave; th&amp;ocirc;i.&lt;/span&gt;&lt;br style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot; /&gt;
&lt;br style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot; /&gt;
&lt;span style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;Nhưng d&amp;ugrave; l&amp;agrave; người dễ xỉu hay chưa bao giờ thể hiện trước mặt con c&amp;aacute;i, nhưng những khoảnh khắc quan trọng trong đời bố t&amp;ocirc;i. Bố chưa bao giờ xỉu.&lt;/span&gt;&lt;br style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot; /&gt;
&lt;br style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot; /&gt;
&lt;span style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;Đ&amp;oacute; l&amp;agrave; khi em g&amp;aacute;i t&amp;ocirc;i ra đời, 1988, trong v&amp;ugrave;ng kinh tế mới, giữa bạt ng&amp;agrave;n rừng thẳm. Bố t&amp;ocirc;i đ&amp;atilde; đỡ đẻ cho mẹ t&amp;ocirc;i, cho em g&amp;aacute;i t&amp;ocirc;i được ra đời an to&amp;agrave;n. &amp;Ocirc;ng đ&amp;atilde; ho&amp;agrave;n th&amp;agrave;nh xuất sắc vai tr&amp;ograve; b&amp;agrave; đỡ. V&amp;agrave; dĩ nhi&amp;ecirc;n, &amp;ocirc;ng kh&amp;ocirc;ng hề xỉu.&lt;/span&gt;&lt;br style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot; /&gt;
&lt;br style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot; /&gt;
&lt;span style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;Đứa em thứ hai, rồi thứ ba, ch&amp;iacute;nh tay bố t&amp;ocirc;i đ&amp;atilde; đỡ cho mẹ t&amp;ocirc;i, v&amp;agrave; &amp;ocirc;ng cũng chưa bao giờ xỉu khi đỡ đẻ cho mẹ t&amp;ocirc;i. V&amp;agrave; sau đ&amp;oacute; l&amp;agrave; h&amp;agrave;ng trăm đứa trẻ kh&amp;aacute;c trong v&amp;ugrave;ng. Bố v&amp;agrave; mẹ t&amp;ocirc;i đều l&amp;agrave; b&amp;agrave; mụ của l&amp;agrave;ng, c&amp;oacute; những đ&amp;ecirc;m, &amp;ocirc;ng một t&amp;uacute;i x&amp;aacute;ch, b&amp;agrave; một t&amp;uacute;i x&amp;aacute;ch đi đỡ đẻ người đầu l&amp;agrave;ng, người cuối l&amp;agrave;ng.&lt;/span&gt;&lt;br style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot; /&gt;
&lt;br style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot; /&gt;
&lt;span style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;Khi em &amp;uacute;t t&amp;ocirc;i trượt ch&amp;acirc;n su&amp;yacute;t t&amp;eacute; v&amp;agrave;o chảo dầu chi&amp;ecirc;n b&amp;aacute;nh ti&amp;ecirc;u, bố t&amp;ocirc;i đ&amp;atilde; đưa tay ra chụp lấy. T&amp;ocirc;i nghĩ bản năng v&amp;agrave; phản xạ của một v&amp;otilde; sư đ&amp;atilde; gi&amp;uacute;p bố t&amp;ocirc;i phản ứng nhanh lẹ như vậy, c&amp;ograve;n lại tuyệt nhi&amp;ecirc;n t&amp;ocirc;i chưa bao giờ thấy bố t&amp;ocirc;i ra tay đ&amp;aacute;nh người bao giờ.&lt;/span&gt;&lt;br style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot; /&gt;
&lt;br style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot; /&gt;
&lt;span style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;Lần cuối c&amp;ugrave;ng trong đời bố t&amp;ocirc;i b&amp;igrave;nh tĩnh kh&amp;ocirc;ng hề xỉu, cũng l&amp;agrave; lần cuối c&amp;ugrave;ng t&amp;ocirc;i c&amp;ograve;n nh&amp;igrave;n thấy bố. L&amp;agrave; khi tai nạn xảy ra, bố bị chấn thương đầu rất nặng, nhưng vẫn lu&amp;ocirc;n miệng n&amp;oacute;i xung quanh l&amp;agrave; cứu lấy mẹ t&amp;ocirc;i, cứu vợ &amp;ocirc;ng trước. V&amp;agrave; như thế, bố t&amp;ocirc;i đ&amp;atilde; ra đi thanh thản với sự b&amp;igrave;nh tĩnh k&amp;igrave; lạ giữa những m&amp;aacute;u me xung quanh m&amp;igrave;nh m&amp;agrave; kh&amp;ocirc;ng hề xỉu.....&lt;/span&gt;&lt;br style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot; /&gt;
&lt;br style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot; /&gt;
&lt;span style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: &apos;helvetica neue&apos;, helvetica, arial, &apos;lucida grande&apos;, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;T&amp;ocirc;i l&amp;agrave;m con bố hơn ba mươi năm, v&amp;agrave; chỉ mong học được ch&amp;uacute;t g&amp;igrave; sự b&amp;igrave;nh tĩnh l&amp;uacute;c cần thiết trong đời....&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;</description>
       <datePosted>4/20/2026 9:13:57 AM</datePosted>
     </item>
         <item>
       <title>Và mặt trời vẫn mọc </title>
       <link>http://www.huyphong.com/hpc.asp?a=vdn&amp;mdn=205&amp;chude_id=10</link>
       <description>&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;img class=&quot;photo_img img&quot; alt=&quot;&quot; src=&quot;https://scontent-hkg3-1.xx.fbcdn.net/hphotos-xft1/v/t1.0-9/s720x720/11760075_10206516109674957_4372014271788969248_n.jpg?oh=b24721ad3271e6082b23f586a2346a33&amp;amp;oe=5643EFA0&quot; title=&quot;&quot; style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px; border: 0px; max-width: 100%; margin: 0px; padding: 0px;&quot; /&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;V&amp;agrave; ba mươi năm gần gũi l&amp;agrave; một khoảng thời gian chẳng dễ g&amp;igrave; m&amp;agrave; xo&amp;aacute; nho&amp;agrave; được. Ngồi trước mặt t&amp;ocirc;i l&amp;agrave; khu&amp;ocirc;n mặt buồn b&amp;atilde; pha ch&amp;uacute;t tuyệt vọng của người đ&amp;agrave;n b&amp;agrave; mất chồng trong một tai nạn xe hơi. B&amp;agrave; bảo, gi&amp;aacute; m&amp;agrave; c&amp;oacute; thể qu&amp;ecirc;n được ngay đi, gi&amp;aacute; m&amp;agrave; c&amp;oacute; thể b&amp;igrave;nh thản hơn. B&amp;agrave; quen &amp;ocirc;ng từ những hồi b&amp;agrave; ra trường phải đi về v&amp;ugrave;ng s&amp;acirc;u v&amp;ugrave;ng xa. B&amp;agrave; thương v&amp;agrave; y&amp;ecirc;u &amp;ocirc;ng như c&amp;aacute;ch b&amp;agrave; bỏ phố thị để bao năm sống trong rừng r&amp;uacute;, từ bỏ văn minh, từ bỏ điện lưới, từ bỏ những thay đổi h&amp;agrave;ng ng&amp;agrave;y của th&amp;agrave;nh thị.&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;Mỗi người đều an ủi b&amp;agrave; theo c&amp;aacute;ch m&amp;agrave; họ cho l&amp;agrave; đ&amp;uacute;ng nhất. Mắt b&amp;agrave; r&amp;aacute;o hoảnh, b&amp;agrave; bảo: chẳng nỗi buồn n&amp;agrave;o giống nỗi buồn n&amp;agrave;o, chẳng ai buồn giống ai cả, ai đ&amp;atilde; từng mất m&amp;aacute;t sẽ hiểu hơn buồn l&amp;agrave; thế n&amp;agrave;o. T&amp;ocirc;i ngồi đ&amp;oacute; lắng nghe c&amp;acirc;u chuyện của b&amp;agrave;, kh&amp;ocirc;ng phải l&amp;agrave; tiếc nuối, cũng kh&amp;ocirc;ng hẳn l&amp;agrave; tuyệt vọng. Nhưng ba mươi năm như một c&amp;aacute;i chớp mắt, những tiền t&amp;agrave;i danh vọng cao xa, b&amp;agrave; chỉ bảo: c&amp;oacute; &amp;iacute;ch g&amp;igrave;, khi chẳng c&amp;ograve;n người để m&amp;agrave; chia sẻ.&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;T&amp;ocirc;i rất thương b&amp;agrave;, c&amp;aacute;i ng&amp;agrave;y t&amp;ocirc;i gặp b&amp;agrave; đang tần tảo b&amp;aacute;n từng g&amp;oacute;i x&amp;ocirc;i, từng t&amp;ocirc; b&amp;uacute;n, phải x&amp;oacute;t xa cho từng ng&amp;agrave;n bạc lẻ th&amp;igrave; t&amp;ocirc;i đ&amp;atilde; tr&amp;agrave;o nước mắt. Cuộc sống vất vả, khiến người ta c&amp;oacute; thể thay đổi nhiều từ đồng bạc lẻ trở đi. Sau t&amp;ocirc;i b&amp;igrave;nh t&amp;acirc;m, t&amp;ocirc;i nghĩ, đ&amp;oacute; l&amp;agrave; sự lựa chọn của b&amp;agrave;, b&amp;agrave; chọn c&amp;aacute;ch từ bỏ mọi thứ, để c&amp;oacute; thể ở gần &amp;ocirc;ng, c&amp;ugrave;ng chia sẻ ngọt b&amp;ugrave;i. V&amp;agrave; t&amp;ocirc;i nghĩ rằng, cuộc sống l&amp;agrave; những sự lựa chọn m&amp;agrave; ch&amp;iacute;nh m&amp;igrave;nh đ&amp;atilde; chọn lấy, v&amp;agrave; c&amp;oacute; 1001 l&amp;yacute; do để chọn v&amp;agrave; kh&amp;ocirc;ng chọn. V&amp;agrave; chắc chắn một điều, như b&amp;agrave; n&amp;oacute;i, chỉ ch&amp;iacute;nh bản th&amp;acirc;n m&amp;igrave;nh, mới thấu hiểu buồn vui.&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;T&amp;ocirc;i gặp b&amp;agrave; trong t&amp;acirc;m trạng cũng kh&amp;ocirc;ng kh&amp;aacute; hơn b&amp;agrave; l&amp;agrave; bao, khi m&amp;agrave; xung quanh t&amp;ocirc;i l&amp;agrave; một sự trống rỗng. Sự trống rỗng đến nao l&amp;ograve;ng v&amp;igrave; mọi sự n&amp;oacute; đến, chẳng phải l&amp;agrave; do sự lựa chọn của m&amp;igrave;nh. M&amp;igrave;nh kh&amp;ocirc;ng c&amp;oacute; quyền lựa chọn, v&amp;agrave; giống như b&amp;agrave; n&amp;oacute;i với t&amp;ocirc;i: cuộc đời n&amp;agrave;y vốn dĩ kh&amp;ocirc;ng c&amp;ocirc;ng bằng khi chẳng cho ai sự lựa chọn n&amp;agrave;o. V&amp;igrave; nếu được lựa chọn, th&amp;igrave; mọi người sẽ chọn c&amp;aacute;ch kh&amp;ocirc;ng c&amp;ocirc;ng bằng cho người kh&amp;aacute;c. V&amp;agrave; thế l&amp;agrave;, mọi việc chẳng lường được g&amp;igrave;.&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;Trong c&amp;aacute;c loại cảm gi&amp;aacute;c tuyệt vọng với bản th&amp;acirc;n, t&amp;ocirc;i sợ cảm gi&amp;aacute;c trống rỗng. C&amp;aacute;i cảm gi&amp;aacute;c trống rỗng như thể bản th&amp;acirc;n m&amp;igrave;nh l&amp;agrave; một sự thừa th&amp;atilde;i cho cuộc đời vậy. C&amp;aacute;ch đ&amp;acirc;y gần mười năm trước, trong một chuyến đi rừng, t&amp;ocirc;i bị lạc với c&amp;aacute;nh thợ săn trong 3 ng&amp;agrave;y. Muỗi m&amp;ograve;ng, vắt, rắn v&amp;agrave; c&amp;aacute;i &amp;acirc;m u của rừng thi&amp;ecirc;ng kh&amp;ocirc;ng l&amp;agrave;m cho t&amp;ocirc;i tuyệt vọng, m&amp;agrave; khi kiệt sức v&amp;igrave; kh&amp;ocirc;ng t&amp;igrave;m được lối ra m&amp;agrave; nằm giữa rừng ban đ&amp;ecirc;m nh&amp;igrave;n qua kẽ l&amp;aacute; để quan s&amp;aacute;t bầu trời đầu sao s&amp;aacute;ng, t&amp;ocirc;i chợt nghĩ, nếu như m&amp;igrave;nh chẳng muốn tho&amp;aacute;t ra, th&amp;igrave; h&amp;aacute; nằm đ&amp;acirc;y giữa tuyệt vọng m&amp;agrave; chẳng l&amp;agrave;m phiền ai trong cuộc đời n&amp;agrave;y nữa c&amp;oacute; phải l&amp;agrave; hạnh ph&amp;uacute;c cuối c&amp;ugrave;ng kh&amp;ocirc;ng. V&amp;agrave; đến ng&amp;agrave;y thứ ba, vừa kh&amp;aacute;t vừa mệt vừa đ&amp;oacute;i vừa l&amp;ecirc; bước ch&amp;acirc;n t&amp;igrave;m đường ra, l&amp;ecirc; bước ch&amp;acirc;n nặng trĩu, t&amp;ocirc;i chợt thấy ch&amp;iacute;nh bản th&amp;acirc;n m&amp;igrave;nh cũng đ&amp;atilde; l&amp;agrave; một g&amp;aacute;nh nặng cho cuộc đời m&amp;igrave;nh.&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;Đời t&amp;ocirc;i dăm ba lần cũng đ&amp;atilde; trải qua cảm gi&amp;aacute;c tuyệt vọng v&amp;agrave; trống rỗng, c&amp;oacute; l&amp;uacute;c l&amp;agrave; cảm gi&amp;aacute;c ch&amp;aacute;n chường nhưng t&amp;ocirc;i vẫn tin l&amp;agrave;, mỗi s&amp;aacute;ng khi m&amp;igrave;nh c&amp;ograve;n được h&amp;iacute;t thở v&amp;agrave; nh&amp;igrave;n thấy mặt trời mọc v&amp;agrave; lặn, th&amp;igrave; cuộc sống n&amp;agrave;y chỉ l&amp;agrave; thử th&amp;aacute;ch. Những thử th&amp;aacute;ch cho ch&amp;iacute;nh m&amp;igrave;nh, những thử th&amp;aacute;ch m&amp;agrave; m&amp;igrave;nh kh&amp;ocirc;ng nhất thiết phải t&amp;igrave;m c&amp;aacute;ch vượt qua n&amp;oacute;, đơn giản l&amp;agrave; m&amp;igrave;nh sẽ sống chung với n&amp;oacute;. Sống chung với hỉ nộ &amp;aacute;i ố của cuộc đời n&amp;agrave;y, sống chung với buồn vui của cuộc đời n&amp;agrave;y, sống chung với cả những tuyệt vọng, sống chung với cả những b&amp;ocirc;ng hoa nở v&amp;agrave;o s&amp;aacute;ng sớm, sống chung với mặt trời mọc v&amp;agrave; lặn mỗi ng&amp;agrave;y, sống chung với cả những lấp l&amp;aacute;nh của c&amp;aacute;c v&amp;igrave; sao ban đ&amp;ecirc;m. V&amp;agrave; t&amp;ocirc;i biết rằng, t&amp;ocirc;i nghe b&amp;agrave; n&amp;oacute;i, t&amp;ocirc;i nh&amp;igrave;n b&amp;agrave; kh&amp;oacute;c, cũng ch&amp;iacute;nh l&amp;agrave; t&amp;ocirc;i n&amp;oacute;i, cũng ch&amp;iacute;nh l&amp;agrave; t&amp;ocirc;i kh&amp;oacute;c cho những buồn vui của cuộc đời n&amp;agrave;y. V&amp;agrave; cho d&amp;ugrave; h&amp;ocirc;m nay b&amp;atilde;o b&amp;ugrave;ng hay nắng r&amp;aacute;o, t&amp;ocirc;i sẽ phải tự đối diện mọi thứ bằng ch&amp;iacute;nh t&amp;ocirc;i, bằng ch&amp;iacute;nh sự yếu đuối của t&amp;ocirc;i v&amp;agrave; bằng cả tr&amp;aacute;i tim t&amp;ocirc;i d&amp;agrave;nh cho cuộc đời n&amp;agrave;y.&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;Huy Phong&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;7/2015&lt;/p&gt;</description>
       <datePosted>4/20/2026 9:13:57 AM</datePosted>
     </item>
         <item>
       <title>Ka Đơn </title>
       <link>http://www.huyphong.com/hpc.asp?a=vdn&amp;mdn=206&amp;chude_id=10</link>
       <description>&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;img class=&quot;photo_img img&quot; alt=&quot;&quot; src=&quot;https://scontent-hkg3-1.xx.fbcdn.net/hphotos-xtf1/v/t1.0-9/10407141_10206536404862324_792500720492294762_n.jpg?oh=2fdf1505b7dcbd03ea9b88d84115bf8c&amp;amp;oe=5610FD21&quot; title=&quot;&quot; style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px; border: 0px; max-width: 100%; margin: 0px; padding: 0px;&quot; /&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;Tuổi thơ của t&amp;ocirc;i gắn liền với một Ka Đơn bụi mịt m&amp;ugrave; v&amp;agrave;o m&amp;ugrave;a nắng, đường lầy lội v&amp;agrave;o m&amp;ugrave;a mưa. Khi mặt trời bắt đầu lặn th&amp;igrave; cả l&amp;agrave;ng lập lo&amp;egrave; trong &amp;aacute;nh đ&amp;egrave;n dầu. Ng&amp;agrave;y t&amp;ocirc;i rời Ka Đơn th&amp;igrave; cả l&amp;agrave;ng vẫn lập lo&amp;egrave; trong &amp;aacute;nh đ&amp;egrave;n dầu, đường vẫn bụi v&amp;agrave; lầy lội. Con người lam lũ v&amp;agrave; n&amp;eacute;t khắc khổ tr&amp;ecirc;n từng khu&amp;ocirc;n mặt như thể đời n&amp;agrave;y sẽ chẳng bao giờ c&amp;oacute; thể ngẩng đầu l&amp;ecirc;n được. Khi c&amp;aacute;c khu đ&amp;agrave;o đ&amp;atilde;i v&amp;agrave;ng c&amp;ograve;n tự do th&amp;igrave; thanh ni&amp;ecirc;n đổ x&amp;ocirc; đi đ&amp;agrave;o đ&amp;atilde;i v&amp;agrave;ng, đổ x&amp;ocirc; v&amp;agrave;o rừng t&amp;igrave;m trầm, để rồi hai mươi năm sau, c&amp;oacute; hẳn một thế hệ nằm xuống khi tuổi đời từ bốn mươi đến năm mươi do nhiễm độc Cyanua khi đ&amp;agrave;o đ&amp;atilde;i v&amp;agrave;ng hay tr&amp;uacute;ng sốt r&amp;eacute;t rừng. Nhưng t&amp;ocirc;i c&amp;ograve;n qu&amp;aacute; nhỏ để hiểu hết thế n&amp;agrave;o l&amp;agrave; cơ cực v&amp;agrave; tuyệt vọng.&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;Hai mươi năm sau, khi ho&amp;agrave; m&amp;igrave;nh v&amp;agrave;o d&amp;ograve;ng người giữa phố thị sầm uất, những &amp;aacute;nh đ&amp;egrave;n ban đ&amp;ecirc;m s&amp;aacute;ng hơn ban ng&amp;agrave;y, những văn minh, những xa hoa th&amp;igrave; v&amp;ograve;ng lặp về sự tuyệt vọng lại lặp lại, n&amp;oacute; kh&amp;ocirc;ng kh&amp;aacute;c g&amp;igrave; về bản chất, chỉ kh&amp;aacute;c về ho&amp;agrave;n cảnh m&amp;agrave; th&amp;ocirc;i.&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;Nhưng cho d&amp;ugrave; l&amp;agrave; ho&amp;agrave;n cảnh n&amp;agrave;o đi nữa, tuổi thơ l&amp;agrave; tuổi lu&amp;ocirc;n đi qua nhanh nhất, đẹp nhất, v&amp;agrave; chẳng thể n&amp;agrave;o qu&amp;ecirc;n. T&amp;ocirc;i c&amp;ograve;n nhớ những buổi chiều đi học về, ch&amp;uacute;ng t&amp;ocirc;i, bọn trẻ con cấp hai phải băng qua hai ngọn đồi v&amp;agrave; một c&amp;aacute;nh đồng l&amp;uacute;a, &amp;aacute;o cởi ra quấn cặp cho khỏi ướt, c&amp;ograve;n lại ở trần ch&amp;acirc;n đất tung tăng đi từ trường về nh&amp;agrave;. T&amp;ocirc;i c&amp;oacute; một cậu bạn th&amp;acirc;n l&amp;uacute;c đ&amp;oacute;, hai thằng thường đi với nhau v&amp;agrave; tưởng tượng điều g&amp;igrave; th&amp;igrave; sẽ khiến m&amp;igrave;nh hạnh ph&amp;uacute;c. T&amp;ocirc;i nhớ m&amp;atilde;i, khi ch&amp;uacute;ng t&amp;ocirc;i đi tới đầu dốc cuối c&amp;ugrave;ng trước khi về th&amp;ocirc;n, l&amp;uacute;c đ&amp;oacute; mưa lất phất, đường trơn. T&amp;ocirc;i v&amp;agrave; cậu bạn đều thống nhất rằng, chốc nữa khi về tới nh&amp;agrave;, với một bếp than hồng, nướng một quả bắp, ăn một b&amp;aacute;t cơm n&amp;oacute;ng với mắm ruốc kho th&amp;igrave; ngon kh&amp;ocirc;ng thể tả. Hai thằng gầy c&amp;ograve;m đeo cặp một b&amp;ecirc;n, một tay cầm đ&amp;ocirc;i d&amp;eacute;p, hai ch&amp;acirc;n bấm xuống đất trơn để khỏi trợt, m&amp;ocirc;i th&amp;acirc;m lại v&amp;igrave; lạnh, bụng th&amp;igrave; r&amp;eacute;o đ&amp;oacute;i nhưng kh&amp;ocirc;ng ngừng tả về một m&amp;oacute;n ngon m&amp;ugrave;a mưa lạnh&amp;hellip;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;Ka Đơn m&amp;ugrave;a mưa b&amp;atilde;o, c&amp;oacute; lẽ l&amp;agrave; m&amp;ugrave;a buồn b&amp;atilde; nhất trong năm, l&amp;agrave; v&amp;ugrave;ng trung du, trời lạnh cả đ&amp;ecirc;m, v&amp;agrave;o m&amp;ugrave;a mưa th&amp;igrave; lạnh th&amp;ecirc;m cả ng&amp;agrave;y. C&amp;aacute;i xứ bị v&amp;ugrave;i v&amp;agrave;o n&amp;uacute;i, kh&amp;ocirc;ng quốc lộ, kh&amp;ocirc;ng tỉnh lộ, kh&amp;ocirc;ng điện, kh&amp;ocirc;ng c&amp;oacute; đường, kh&amp;ocirc;ng c&amp;oacute; g&amp;igrave; cả, kh&amp;ocirc;ng tương lai, nhưng người ta vẫn sống, đ&amp;ocirc;i l&amp;uacute;c tự hỏi, họ c&amp;oacute; hy vọng g&amp;igrave; kh&amp;ocirc;ng, v&amp;agrave;o tương lai, để m&amp;agrave; cố gắng ấy. Những c&amp;acirc;u hỏi đ&amp;oacute;, t&amp;ocirc;i bắt đầu tự hỏi khi t&amp;ocirc;i đi khỏi Ka Đơn. T&amp;ocirc;i kh&amp;ocirc;ng bỏ trốn, kh&amp;ocirc;ng tr&amp;aacute;nh n&amp;eacute;, chỉ đơn giản l&amp;agrave; t&amp;ocirc;i c&amp;oacute; cơ hội để đi v&amp;agrave; t&amp;ocirc;i đ&amp;atilde; đi. Ng&amp;agrave;y h&amp;ocirc;m nay, t&amp;ocirc;i vẫn tự hỏi c&amp;acirc;u hỏi ấy, khi giờ đ&amp;acirc;y đ&amp;atilde; c&amp;oacute; điện lưới, đ&amp;atilde; c&amp;oacute; đường tốt hơn&amp;hellip;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;Ka Đơn m&amp;ugrave;a d&amp;atilde; quỳ nở c&amp;oacute; lẽ l&amp;agrave; m&amp;ugrave;a đẹp nhất trong năm, trời trở lạnh sau m&amp;ugrave;a thu, nắng v&amp;agrave;ng rực rỡ v&amp;agrave; d&amp;atilde; quỳ v&amp;agrave;ng rực khắp nơi. Trẻ con h&amp;aacute;i hoa d&amp;atilde; quỳ l&amp;agrave;m xe, mọi người vẫn lầm lũi đi ra đồng l&amp;agrave;m việc, vẫn chạy xe ngang qua cả rừng d&amp;atilde; quỳ, n&amp;oacute; đẹp tự nhi&amp;ecirc;n v&amp;agrave; tự nhi&amp;ecirc;n đến mức chẳng ai thấy n&amp;oacute; đẹp hay xấu nữa. Chỉ c&amp;oacute; những người xa xứ khi trở về th&amp;igrave; giật m&amp;igrave;nh v&amp;igrave; nhận ra đ&amp;ocirc;i l&amp;uacute;c c&amp;oacute; những c&amp;aacute;i đẹp xung quanh m&amp;igrave;nh m&amp;agrave; m&amp;igrave;nh thờ ơ, chẳng để &amp;yacute; g&amp;igrave;.&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;Ka Đơn những buổi s&amp;aacute;ng nh&amp;agrave; t&amp;ocirc;i dậy sớm &amp;nbsp;từ 3h để mẹ t&amp;ocirc;i nấu một nồi x&amp;ocirc;i n&amp;oacute;ng thật ngon. Tiếng lục đục ch&amp;ograve;m bếp, rồi sắp xếp, rồi m&amp;ugrave;i x&amp;ocirc;i thơm xộc v&amp;agrave;o tận giường, chẳng ai c&amp;oacute; thể cưỡng lại được. T&amp;ocirc;i l&amp;ograve; m&amp;ograve; dậy rồi mở nhạc l&amp;uacute;c 4h s&amp;aacute;ng. C&amp;aacute;i xứ m&amp;agrave; chẳng nghe thấy một tiếng xe v&amp;agrave;o giờ ấy, ngoại trừ những con g&amp;agrave; trống giật m&amp;igrave;nh g&amp;aacute;y một tiếng rồi ngủ tiếp. Những s&amp;aacute;ng t&amp;ocirc;i về l&amp;agrave;m kh&amp;aacute;ch, l&amp;agrave; những s&amp;aacute;ng t&amp;ocirc;i mở thật to cả bốn chương bản Symphony No.5 của Beethoven vang cả một g&amp;oacute;c tối giữa l&amp;agrave;ng. H&amp;agrave;ng x&amp;oacute;m cũng kh&amp;ocirc;ng lấy thế l&amp;agrave;m phiền.&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;V&amp;agrave; khi những tia nắng đầu ti&amp;ecirc;n chiếu xi&amp;ecirc;n v&amp;agrave;o cửa nh&amp;agrave;, l&amp;agrave; l&amp;uacute;c bọn trẻ con bắt đầu đi học, giữa &amp;aacute;o kho&amp;aacute;c, mũ len, những tia nắng đầu ti&amp;ecirc;n vẫn chưa đủ sưởi ấm th&amp;igrave; nồi x&amp;ocirc;i n&amp;oacute;ng bốc kh&amp;oacute;i được bao v&amp;acirc;y giữa một ng&amp;agrave;y b&amp;igrave;nh dị của mẹ t&amp;ocirc;i, bố t&amp;ocirc;i, em t&amp;ocirc;i, những nụ cười rạng rỡ khi chuyền tay nhau g&amp;oacute;i x&amp;ocirc;i để bắt đầu một ng&amp;agrave;y như mọi ng&amp;agrave;y ở Ka Đơn&amp;hellip;.&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;V&amp;agrave; những ng&amp;agrave;y b&amp;igrave;nh y&amp;ecirc;n đ&amp;oacute;, sẽ m&amp;atilde;i c&amp;ograve;n trong t&amp;acirc;m tr&amp;iacute; của t&amp;ocirc;i, đứa con lạc lo&amp;agrave;i của Ka Đơn, sẽ chẳng thể n&amp;agrave;o qu&amp;ecirc;n, cho d&amp;ugrave; thế n&amp;agrave;o đi nữa&amp;hellip;.&lt;/p&gt;
&lt;p style=&quot;margin: 0px; color: rgb(20, 24, 35); font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px;&quot;&gt;Huy Phong 7/2015&lt;/p&gt;</description>
       <datePosted>4/20/2026 9:13:57 AM</datePosted>
     </item>
         <item>
       <title>Mùa đông nhớ bố </title>
       <link>http://www.huyphong.com/hpc.asp?a=vdn&amp;mdn=211&amp;chude_id=10</link>
       <description>&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;span style=&quot;color: rgb(20, 24, 35); font-family: Georgia, serif; font-size: 17px; white-space: pre-wrap;&quot;&gt;Mười năm trước, khi lễ hội hoa lần đầu được tổ chức, t&amp;ocirc;i c&amp;oacute; tham gia một gian cho website dalatrose.com, một website t&amp;ocirc;i lập từ sớm. Với slogan &amp;ldquo;kết nối y&amp;ecirc;u thương&amp;quot;, đ&amp;oacute; l&amp;agrave; một website m&amp;agrave; những người y&amp;ecirc;u hoa, y&amp;ecirc;u phong lan đ&amp;atilde; kết nối với nhau. V&amp;agrave; m&amp;ugrave;a đ&amp;ocirc;ng năm đ&amp;oacute;, trong kh&amp;ocirc;ng kh&amp;iacute; lễ hội hoa, t&amp;ocirc;i đ&amp;atilde; gặp những người bạn online. V&amp;agrave; cũng kh&amp;ocirc;ng ngờ đ&amp;oacute; l&amp;agrave; dịp duy nhất m&amp;agrave; t&amp;ocirc;i c&amp;oacute; một tấm h&amp;igrave;nh với bố t&amp;ocirc;i, m&amp;agrave; bố t&amp;ocirc;i cười hết cỡ. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;div class=&quot;_2cuy _3dgx _2vxa&quot; style=&quot;white-space: pre-wrap; direction: ltr; box-sizing: border-box; margin: 0px auto 28px; width: 700px; word-wrap: break-word; color: rgb(20, 24, 35); font-family: Georgia, serif; font-size: 17px;&quot;&gt;Mấy h&amp;ocirc;m nay t&amp;ocirc;i lại loanh quanh bệnh viện, cả đời bố t&amp;ocirc;i chẳng bệnh tật g&amp;igrave;, cả đời t&amp;ocirc;i chẳng bao giờ nghĩ bố t&amp;ocirc;i sẽ bệnh tật, cả đời t&amp;ocirc;i v&amp;ocirc; tư lự chẳng nghĩ, cũng chẳng muốn phải gặp bố trong bệnh viện. Nhưng rồi năm nay t&amp;ocirc;i cũng đ&amp;atilde; c&amp;oacute; cơ hội được l&amp;agrave;m điều đ&amp;oacute;, thật buồn, thật đau đớn, nhưng rồi cũng qua, rồi c&amp;aacute;i g&amp;igrave; cũng rồi...&lt;/div&gt;
&lt;div class=&quot;_2cuy _3dgx _2vxa&quot; style=&quot;white-space: pre-wrap; direction: ltr; box-sizing: border-box; margin: 0px auto 28px; width: 700px; word-wrap: break-word; color: rgb(20, 24, 35); font-family: Georgia, serif; font-size: 17px;&quot;&gt;T&amp;ocirc;i c&amp;ograve;n nhớ, khi cả nh&amp;agrave; c&amp;ograve;n ở Krăng Gọ I, rồi chuyển sang Krăng Gọ II, mỗi chiều bố đi l&amp;agrave;m về m&amp;agrave; c&amp;oacute; gh&amp;eacute; chợ chiều, th&amp;igrave; c&amp;oacute; hai m&amp;oacute;n t&amp;ocirc;i nhớ m&amp;atilde;i: hoặc l&amp;agrave; c&amp;aacute; chim, hoặc l&amp;agrave; s&amp;ograve; huyết. Riết rồi t&amp;ocirc;i cứ ng&amp;oacute;ng bố đi chợ về, xem c&amp;oacute; m&amp;oacute;n g&amp;igrave; kh&amp;ocirc;ng.&lt;/div&gt;
&lt;div class=&quot;_2cuy _3dgx _2vxa&quot; style=&quot;white-space: pre-wrap; direction: ltr; box-sizing: border-box; margin: 0px auto 28px; width: 700px; word-wrap: break-word; color: rgb(20, 24, 35); font-family: Georgia, serif; font-size: 17px;&quot;&gt;T&amp;ocirc;i nhớ những ng&amp;agrave;y theo bố đi v&amp;agrave;o đập Proh, bố sẽ n&amp;oacute;i chuyện với bạn của bố, rồi sẽ mua một hai con c&amp;aacute; thật to đem về ăn. Bố t&amp;ocirc;i sẽ v&amp;agrave;o bếp, sẽ nấu v&amp;agrave;i m&amp;oacute;n. Khi t&amp;ocirc;i lớn rồi, khi t&amp;ocirc;i đi xa rồi, th&amp;igrave; khi về nh&amp;agrave;, nấu xong th&amp;igrave; bố t&amp;ocirc;i sẽ xem c&amp;ograve;n c&amp;oacute; beer hay rượu g&amp;igrave; kh&amp;ocirc;ng, hai bố con, mỗi người v&amp;agrave;i li...&lt;/div&gt;
&lt;div class=&quot;_2cuy _3dgx _2vxa&quot; style=&quot;white-space: pre-wrap; direction: ltr; box-sizing: border-box; margin: 0px auto 28px; width: 700px; word-wrap: break-word; color: rgb(20, 24, 35); font-family: Georgia, serif; font-size: 17px;&quot;&gt;C&amp;aacute;ch đ&amp;acirc;y v&amp;agrave;i ng&amp;agrave;y, t&amp;ocirc;i đến nh&amp;agrave; một anh bạn ăn cơm. Một bữa cơm t&amp;igrave;nh cờ giữa m&amp;ugrave;a đ&amp;ocirc;ng H&amp;agrave; Nội. Trong bữa ăn, nh&amp;igrave;n c&amp;aacute;ch anh bạn nhắc nhở cậu con trai từ nết ăn, c&amp;aacute;ch bới cơm, c&amp;aacute;ch đặt tay, c&amp;aacute;ch anh dặn d&amp;ograve; hai đứa nhỏ....l&amp;agrave;m t&amp;ocirc;i chợt nhớ đến bố t&amp;ocirc;i. Hầu như cả đời bố t&amp;ocirc;i chưa từng dặn d&amp;ograve;, hay chỉ bảo t&amp;ocirc;i điều g&amp;igrave; lớn lao. Ngay cả những việc nhỏ nhặt cũng rất &amp;iacute;t. Đ&amp;ocirc;i l&amp;uacute;c t&amp;ocirc;i tự hỏi, ai đ&amp;atilde; dạy t&amp;ocirc;i những điều g&amp;igrave; trong cuộc sống n&amp;agrave;y. C&amp;agrave;ng ng&amp;agrave;y t&amp;ocirc;i c&amp;agrave;ng bận rộn để c&amp;oacute; thể ngồi chậm lại, ăn một bữa, nghe một điều hay, hay quan s&amp;aacute;t một điều đẹp đẽ...Tất cả l&amp;uacute;c n&amp;agrave;y như một thước phim tua thật nhanh, đầy gấp g&amp;aacute;p, đầy hối hả...&lt;/div&gt;
&lt;div class=&quot;_2cuy _3dgx _2vxa&quot; style=&quot;white-space: pre-wrap; direction: ltr; box-sizing: border-box; margin: 0px auto 28px; width: 700px; word-wrap: break-word; color: rgb(20, 24, 35); font-family: Georgia, serif; font-size: 17px;&quot;&gt;T&amp;ocirc;i nhớ c&amp;oacute; lần bố cho t&amp;ocirc;i đi theo khi bố t&amp;ocirc;i đi ch&amp;iacute;ch cho một bệnh nh&amp;acirc;n trong l&amp;agrave;ng. Trước cửa nh&amp;agrave; bệnh nh&amp;acirc;n c&amp;oacute; một c&amp;acirc;y ổi trĩu quả. T&amp;ocirc;i h&amp;aacute;i thật nhiều, v&amp;agrave; cảm thấy trong l&amp;ograve;ng thật th&amp;iacute;ch th&amp;uacute; khi được đi c&amp;ugrave;ng bố, được h&amp;aacute;i ổi, được cảm thấy thật vui, m&amp;agrave; h&amp;igrave;nh như niềm vui đ&amp;oacute; ch&amp;iacute;nh l&amp;agrave; niềm vui được đi l&amp;agrave;m c&amp;ugrave;ng bố.&lt;/div&gt;
&lt;div class=&quot;_2cuy _3dgx _2vxa&quot; style=&quot;white-space: pre-wrap; direction: ltr; box-sizing: border-box; margin: 0px auto 28px; width: 700px; word-wrap: break-word; color: rgb(20, 24, 35); font-family: Georgia, serif; font-size: 17px;&quot;&gt;C&amp;oacute; một đ&amp;ecirc;m Đ&amp;agrave; Lạt n&amp;agrave;o đ&amp;oacute;, t&amp;ocirc;i gặp bố ở phố. Bố đi học, v&amp;agrave; t&amp;ocirc;i gặp bố giữa phố, đang đi bộ ngược lại. T&amp;ocirc;i đ&amp;atilde; ng&amp;acirc;y người, t&amp;ocirc;i gần như kh&amp;ocirc;ng n&amp;oacute;i được g&amp;igrave;, chỉ đứng sững lại, &amp;ocirc;m lấy bố giữa phố, giữa bao nhi&amp;ecirc;u người qua lại.&lt;/div&gt;
&lt;div class=&quot;_2cuy _3dgx _2vxa&quot; style=&quot;white-space: pre-wrap; direction: ltr; box-sizing: border-box; margin: 0px auto 28px; width: 700px; word-wrap: break-word; color: rgb(20, 24, 35); font-family: Georgia, serif; font-size: 17px;&quot;&gt;Đ&amp;ecirc;m nay, giữa c&amp;aacute;i lạnh t&amp;ecirc; t&amp;aacute;i của m&amp;ugrave;a đ&amp;ocirc;ng Đ&amp;agrave; Lạt, t&amp;ocirc;i lại nhớ đến c&amp;aacute;i &amp;ocirc;m đấy của bố t&amp;ocirc;i. Hai bố con chẳng n&amp;oacute;i với nhau c&amp;acirc;u n&amp;agrave;o, chỉ &amp;ocirc;m chầm lấy nhau giữa phố. T&amp;ocirc;i vẫn nhớ cảm gi&amp;aacute;c ấy, cảm gi&amp;aacute;c một đứa con đơn độc giữa phố thị, cảm gi&amp;aacute;c một đứa con đang tủi th&amp;acirc;n v&amp;agrave; lạc l&amp;otilde;ng th&amp;igrave; gặp được bố, chẳng phải dưới m&amp;aacute;i nh&amp;agrave;, m&amp;agrave; l&amp;agrave; giữa một rừng người kh&amp;ocirc;ng hẹn trước.&lt;/div&gt;
&lt;div class=&quot;_2cuy _3dgx _2vxa&quot; style=&quot;white-space: pre-wrap; direction: ltr; box-sizing: border-box; margin: 0px auto 28px; width: 700px; word-wrap: break-word; color: rgb(20, 24, 35); font-family: Georgia, serif; font-size: 17px;&quot;&gt;C&amp;oacute; gi&amp;acirc;y ph&amp;uacute;t hạnh ph&amp;uacute;c trong đời, l&amp;agrave; gi&amp;acirc;y ph&amp;uacute;t m&amp;agrave; m&amp;igrave;nh cảm thấy kh&amp;ocirc;ng c&amp;ograve;n đơn độc nữa. L&amp;agrave; gi&amp;acirc;y ph&amp;uacute;t m&amp;agrave; khi m&amp;igrave;nh nghĩ lại, m&amp;igrave;nh sẽ cảm thấy cuộc sống n&amp;agrave;y đ&amp;aacute;ng sống biết bao.&lt;/div&gt;
&lt;div class=&quot;_2cuy _3dgx _2vxa&quot; style=&quot;white-space: pre-wrap; direction: ltr; box-sizing: border-box; margin: 0px auto 28px; width: 700px; word-wrap: break-word; color: rgb(20, 24, 35); font-family: Georgia, serif; font-size: 17px;&quot;&gt;V&amp;agrave; th&amp;ecirc;m một m&amp;ugrave;a đ&amp;ocirc;ng nữa, th&amp;ecirc;m một m&amp;ugrave;a đ&amp;ocirc;ng trong đời, v&amp;agrave; từ nay, chỉ c&amp;ograve;n cảm thấy ấm &amp;aacute;p khi nghĩ về bố th&amp;ocirc;i, chẳng c&amp;ograve;n c&amp;oacute; thể n&amp;agrave;o được &amp;ocirc;m bố một lần n&amp;agrave;o nữa.&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;</description>
       <datePosted>4/20/2026 9:13:57 AM</datePosted>
     </item>
     </channel>
     </rss>
